Chưa từng thấy một vùng du lịch nào hiện lên từ vành đai đảo biển. Một điều thú vị khác - “tác giả” vùng du lịch tầm cỡ quốc tế này vốn là người lính trận may mắn còn lại từ những chuyến tàu không số cảm tử giữa “đường mòn” Hồ Chí Minh trên biển
Lấn biển
Trời nắng nóng như dội lửa nhưng từng tốp nhân công vẫn miệt mài công việc. Tốp kè đá bên bờ biển toàn những chàng trai trẻ, khoẻ. Họ đang hì hục lắp, ghép những tảng đá lèn đủ cỡ để nối dài vành đai lấn biển. Phía giữa vành đai, tốp nữ nhân công bịt kín mặt trong những tấm khăn bông ẩn dưới vành nón lá đang ngồi lát gạch ven đường xung quanh vườn tượng. Hà – cô gái quê Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) đẩy nghiêng vành nón, bắt chuyện bằng một lời giải thích: “Cách đây hai năm nơi này là biển, sâu tới 25 m. Hồi đó, tụi em không nghĩ cái ông Thiềng, ông Khả lầm lì như đá ấy lại tạo được cái vành đai lấn biển, nới chân bán đảo Đồ Sơn ra xa 200 m, rộng hàng trăm hecta này. Gớm thật!”.
Hai ông lầm lì đang đứng bàn tính công việc ngay bên bãi kè. Cả hai đều đội mũ nhựa màu vàng của thợ lái máy xúc. Ông Thiềng chỉ tay vào bán đảo Đồ Sơn rồi giơ tay vẽ một vòng cung: “Trước năm 2003, tôi và chú Khả từ Sài Gòn về thăm quê Hải Phòng, thấy bán đảo Đồ Sơn nhô ra biển như một cánh tay lực sĩ. Đẹp thật đấy nhưng buồn lặng quá giữa bốn bề biển động. Cách đảo Đồ Sơn 1.000 m là đảo Hòn Dấu cũng đẹp và lặng lẽ hơn. Thầm tiếc của trời để phí đã hàng ngàn năm, hai anh em nảy ý tưởng về quê làm du lịch. Nhưng là một dạng du lịch chưa ai dám làm đâu nhé”.
Trên đảo Đồ Sơn cây lá, là đường xe điện nối những đồi thông xanh giống như núi đồi Đà Lạt, nhưng ở đây là "Đà Lạt biển" chạy qua cầu xe điện sang Hòn Dấu.
Lúc duyệt thiết kế dự án của công ty (gồm năm thành viên cổ phần, tổng kinh phí đầu tư 200 triệu USD), xem đến chi tiết lấn một vành đai biển khổng lồ ở độ sâu hơn 25 m, không ít người ngần ngại vì khối tiền nhiều tỉ đồng sẽ được “ném” xuống biển Đông. Các cư dân cao tuổi ở vùng ven bán đảo cũng thốt lên: “Điên khùng” khi tận mắt nhìn thấy mỗi ngày hàng trăm chuyến xe tải chở đá tảng chạy ngót 100 km từ Quảng Ninh về đổ xuống biển. Cũng có lúc đôi bạn cảm thấy chột dạ khi ngày đêm liên tiếp đá đổ xuống biển rầm rầm mà chưa thấy tăm hơi gì.
Đến lúc hàng triệu khối đá đổ xuống thì cái vành đai lấn biển cũng bắt đầu hiện hình, ngoan ngoãn ôm lấy chân bán đảo Đồ Sơn. Dẫn tôi đi trên cung đường vành đai đã láng nhựa dài gần hai km, đến đoạn cuối – nơi hàng chục xe tải vẫn đang tiếp tục đổ đá, ông Thiềng chỉ tay về phía đảo Hòn Dấu xanh rì thở phào nhẹ nhõm: “Một cái cầu xe điện xinh xắn sẽ mọc lên nối bán đảo Đồ Sơn với Hòn Dấu. Khi ấy 200 công trình du lịch lớn nhỏ cũng sẽ lần lượt xuất hiện từ vành đai này sang vành đai lấn biển dưới chân đảo Hòn Dấu, với diện tích 180 ha”.
Đó là vùng biển “du lịch bốn mùa” với bãi lọc nước biển để du khách có thể tắm giữa mùa nước đục, rộng 6 ha. Tiếp đến là bãi tắm biển mùa đông, rộng 2 ha. Bãi tắm này được bơm hơi nóng vào hệt như một phòng xông hơi thu nhỏ, xung quanh bãi dựng kính dày, trong suốt để du khách nhìn thấu ra biển. Hai bãi tắm nằm dưới những dòng thác chảy từ đảo Đồ Sơn xuống. Khách sạn năm sao có diện tích 10 ha. Còn lại là khu vui chơi giữa những vườn hoa. Trên đảo Đồ Sơn cây lá, là đường xe điện nối những đồi thông xanh giống như núi đồi Đà Lạt, nhưng ở đây là “Đà Lạt biển” chạy qua cầu xe điện sang Hòn Dấu. Ở đó lại có bãi tắm khá đặc biệt: bãi tắm chăng lưới mắt nhỏ ngầm dưới mặt biển 1,5 m, người tắm luôn đi trên màn lưới đó nên không lo bị hụt chân), sân golf và khu nhà họp quốc tế rộng hàng ngàn mét vuông với sức chứa trên 1.000 người... Các công trình được các nhà thầu Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc thực hiện. Dự án hoạch định từ 5 - 10 năm sẽ kết thúc phần hạ tầng nhưng nay đã được rút ngắn xuống từ 3 - 5 năm. Năm 2008 riêng các bể bơi đã có thể đón du khách vào tắm bốn mùa.
Gần cầu cảng – nơi quân viễn chinh Pháp rút khỏi Hải Phòng năm 1955 là vườn tượng trang điểm hoạ tiết cho vành đai lấn biển. Hàng chục tác phẩm điêu khắc bằng đá tiêu biểu nhất trong “vườn tượng quý giá” – kết quả của trại sáng tác điêu khắc quốc tế (do công ty tài trợ kinh phí gồm giải thưởng, vé may bay, ăn ở) của 200 nhà điêu khắc trong nước và trên thế giới về dự.
Bên bến tàu không sốÔng giám đốc Công ty quốc tế Hòn Dấu – Hoàng Văn Thiềng đã từng là chiến sĩ trên đoàn tàu không số lừng danh thời chống Mỹ. Hồi ấy, mỗi lần chuẩn bị rời bến để vào chiến trường miền Nam bằng đường mòn trên biển, Thiềng và đồng đội lại tự làm lễ mặc niệm cho nhau “bởi ai cũng xác định đã đi là không hẹn ngày về”. Trên mỗi chiếc tàu đều mang theo sáu quả bom và hai ngòi cháy chậm. Một ngòi có nhiệm vụ phá huỷ toàn bộ con tàu để phi tang khi bị địch bắt. Ngòi còn lại sẽ gây nổ trong một thời gian nhất định trong tình huống các thuỷ thủ phải bỏ tàu.
Dừng chân bên bến tàu không số lịch sử dưới chân bán đảo Đồ Sơn – điểm sẽ nối liền với đảo Hòn Dấu bằng chiếc cầu dài gần 1.000 m, ông Thiềng bùi ngùi: “Sau năm 1975 nhiều đồng đội không về nữa. Bến tàu không số luôn ám ảnh tôi mỗi khi nghĩ về chiến tranh. Đây chính là lý do đầu tiên tôi quay về quê để làm du lịch ngay bên cảng biển lịch sử”.

